Life of Pi

Life of Pi

Vài năm trước, mình xem phim này thì chẳng có cảm xúc gì mấy, có lẽ chưa đủ hiểu biết để thấm được thông điệp của phim. Đêm nay tự nhiên mở tivi thấy chiếu, tính để nghe tiếng cho vui, ai dè xem nửa chừng hồi hộp quá, bỏ cả điện thoại để dán mắt vào phim.

Bộ phim mô tả khoảng thời gian cậu bé Pi tìm cách sống sót giữa đại dương bao la trên một chiếc thuyền cứu sinh nhỏ sau khi bão tố đánh chìm con thuyền lớn chở cậu và gia đình. Bên cạnh việc thiếu đồ ăn thức uống, thử thách của cậu là phải sống cùng một chú hổ dữ cũng đói ăn y như cậu.

Mình ấn tượng nhất là điểm, mặc dù sợ hổ chết khiếp, nhưng Pi vẫn có tình thương dành cho hổ. Khi nhìn thấy hổ vật vã dưới biển, cố gắng trèo lên thuyền trú thân, Pi sẵn sàng hi sinh tiện nghi của thuyền để rời xuống ngủ ở chiếc bè nhỏ tự chế. Cậu cũng biết ơn hổ, vì nhờ mối đe doạ của hổ mà cậu luôn luôn cảnh giác, nhờ sự quan tâm tới hổ mà cậu kiếm ăn cho cả hai, cũng nhờ thế mà chính bản thân cậu cũng có thể sống sót.

Mình cũng ấn tượng cảnh Pi ăn chú cá mà cậu bắt được. Mắt cậu nhoè lệ khi xuống tay. Để sinh tồn thì cậu phải ăn cá mặc dù cậu là một người ăn chay. Ăn cá, nhưng yêu thương cá, biết ơn cá, cũng như biết ơn các vị thần đã cho cậu một bữa no nê.

Gần cuối phim có một ẩn dụ về một hòn đảo giữa đại dương, nơi cho Pi thức ăn nước ngọt vào ban ngày, nhưng lại trở thành một hồ axit tiêu hoá các sinh vật vào ban đêm. Lênh đênh trên biển, đói khát, phải dè chừng hổ, tưởng chừng hòn đảo nhỏ sẽ là nơi trú ngụ an toàn. Nhưng khi thấy những dấu hiệu không ổn, Pi quyết tâm bỏ lại sự an toàn tạm thời, trở về với hành trình lênh đênh trên đại dương, mặc dù chưa biết có về được tới đích hay không.

Hành trình của Pi, dù có thể chỉ là hư cấu, nhưng đã để lại cho mình những ấn tượng về yêu tình thương tới muôn loài và một sự sẵn sàng rời bỏ những thứ không thuộc về mình. Trời đất cho mình đủ sống, nhưng cuối cùng cũng lấy lại tất cả, mình đâu có giữ được gì đâu?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *