Browsed by
Month: August 2019

The Alchemist

The Alchemist

“Khi bạn khao khát một điều gì đó, cả vũ trụ sẽ hợp lực giúp bạn đạt được điều đó”. Một vài năm sau lần đọc đầu tiên, vì có ý muốn giới thiệu sách cho học sinh, mình quyết định đọc lại cuốn truyện nổi tiếng này. Và trong lần đọc này, bài học trở nên rõ ràng hơn lần trước.

Đúng là vũ trụ sẽ giúp, nhưng không phải là mình cứ ước gì là sẽ được nấy. Chỉ những khao khát thực sự mới được giúp đỡ. Vũ trụ sẽ sàng lọc ra những điều gì mình thực sự muốn nhờ các bài kiểm tra. Bài kiểm tra của cậu bé Santiago trong truyện có thể là những nghịch cảnh như là lần bị trộm hết sạch tiền, hay lần bị đe doạ tính mạng khi mắc kẹt trong trận chiến giữa các bộ lạc sa mạc. Nó cũng có thể được nguỵ trang bằng những điều ngọt ngào như tình yêu của cô bé Fatima dành cho cậu hay là lời mời làm việc lương cao chức lớn cho bộ lạc trên Ốc đảo. Dù cho thử thách là những điều đắng cay hay ngọt bùi, một khi Santiago vẫn giữ quyết tâm hướng về cái đích mà cậu có trong đầu (đến thăm Kim tự tháp), thì vũ trụ vẫn tiếp tục giúp cậu.

Có một lần, trên hành trình, Santiago ngỏ ý muốn học thuật giả kim (biến kim loại thành vàng) từ nhà giả kim. Nhưng ông nói rằng đây là nhiệm vụ của cuộc đời ông, chứ không phải của cậu. Nhiệm vụ của cậu là hoàn thành hành trình đến với Kim tự tháp. Mỗi người sẽ có một chặng đường khác nhau và bài học khác nhau trên hành trình đó, không ai có thể ép người khác đi con đường không thuộc về họ.

Một câu hỏi nữa, vậy thì làm sao để biết chặng đường nào là của mình? Câu trả lời là hãy lắng nghe những omen – dấu hiệu của vũ trụ. Với Santiago là giấc mơ, là lời của bà tiên tri, là chỉ dẫn của vua Salem, hoặc là những điều bất thường trên sa mạc báo hiệu nguy hiểm. Tất cả những điều xảy ra quanh mình đều có thể là những chỉ dẫn đưa mình đến nơi mình phải thuộc về.

Và cuối cùng, biết được con đường cần phải đi rồi, nghe được chỉ dẫn của Vũ trụ rồi, thì điều mình cần làm là đi nó. Santiago không phải là người duy nhất mơ về kho báu, nhưng cậu là người duy nhất sẵn sàng bỏ lại tất cả những an toàn để lên đường tìm kiếm kho báu của cuộc đời mình. Trên con đường đó, cậu còn tìm được nhiều điều hơn thế…

 

Life of Pi

Life of Pi

Vài năm trước, mình xem phim này thì chẳng có cảm xúc gì mấy, có lẽ chưa đủ hiểu biết để thấm được thông điệp của phim. Đêm nay tự nhiên mở tivi thấy chiếu, tính để nghe tiếng cho vui, ai dè xem nửa chừng hồi hộp quá, bỏ cả điện thoại để dán mắt vào phim.

Bộ phim mô tả khoảng thời gian cậu bé Pi tìm cách sống sót giữa đại dương bao la trên một chiếc thuyền cứu sinh nhỏ sau khi bão tố đánh chìm con thuyền lớn chở cậu và gia đình. Bên cạnh việc thiếu đồ ăn thức uống, thử thách của cậu là phải sống cùng một chú hổ dữ cũng đói ăn y như cậu.

Mình ấn tượng nhất là điểm, mặc dù sợ hổ chết khiếp, nhưng Pi vẫn có tình thương dành cho hổ. Khi nhìn thấy hổ vật vã dưới biển, cố gắng trèo lên thuyền trú thân, Pi sẵn sàng hi sinh tiện nghi của thuyền để rời xuống ngủ ở chiếc bè nhỏ tự chế. Cậu cũng biết ơn hổ, vì nhờ mối đe doạ của hổ mà cậu luôn luôn cảnh giác, nhờ sự quan tâm tới hổ mà cậu kiếm ăn cho cả hai, cũng nhờ thế mà chính bản thân cậu cũng có thể sống sót.

Mình cũng ấn tượng cảnh Pi ăn chú cá mà cậu bắt được. Mắt cậu nhoè lệ khi xuống tay. Để sinh tồn thì cậu phải ăn cá mặc dù cậu là một người ăn chay. Ăn cá, nhưng yêu thương cá, biết ơn cá, cũng như biết ơn các vị thần đã cho cậu một bữa no nê.

Gần cuối phim có một ẩn dụ về một hòn đảo giữa đại dương, nơi cho Pi thức ăn nước ngọt vào ban ngày, nhưng lại trở thành một hồ axit tiêu hoá các sinh vật vào ban đêm. Lênh đênh trên biển, đói khát, phải dè chừng hổ, tưởng chừng hòn đảo nhỏ sẽ là nơi trú ngụ an toàn. Nhưng khi thấy những dấu hiệu không ổn, Pi quyết tâm bỏ lại sự an toàn tạm thời, trở về với hành trình lênh đênh trên đại dương, mặc dù chưa biết có về được tới đích hay không.

Hành trình của Pi, dù có thể chỉ là hư cấu, nhưng đã để lại cho mình những ấn tượng về yêu tình thương tới muôn loài và một sự sẵn sàng rời bỏ những thứ không thuộc về mình. Trời đất cho mình đủ sống, nhưng cuối cùng cũng lấy lại tất cả, mình đâu có giữ được gì đâu?